四月果

宋代 王安石
一春強半勒花風,幾日園林幾樹紅。 汲汲追攀常恨晚,紛紛吹洗忽成空。 行看果下蒼苔地,已作人間白髮翁。 豈惜解鞍留夜飲,此身醒醉與誰同。
chūn qiáng bàn huā fēng   yuán lín shù hóng  
zhuī pān cháng hèn wǎn   fēn fēn chuī chéng kōng  
xíng kàn guǒ xià cāng tái   zuò rén jiān bái wēng  
jiě ān liú yǐn   shēn xǐng zuì shuí tóng