斯遠雲閒睡醉天下之至樂也約各賦一首寄昌甫 其二

宋代 韓淲
神既不外騖,氣亦當自和。松床薦石枕,偃仰得已多。 鼻息出入通,呼吸相盪摩。陽光塞天宇,一定消百魔。 是事非所難,彼愚分奔波。曉夕無停晷,耗散歸蹉跎。
shén wài   dāng sōng chuáng jiàn shí zhěn yǎn   yǎng de duō    
chū tōng   xiāng dàng yáng guāng sāi tiān   dìng xiāo bǎi    
shì shì fēi suǒ nán   fēn bēn xiǎo tíng guǐ hào   sàn guī cuō tuó