司理弟之官岳陽相別於定王台悽然有感為賦五詩以餞其行 其二

宋代 真德秀
念昔戲綵時,歡娛共晨夕。天風吹驚鴻,一散不並翼。 相逢重湖南,感嘆復悽惻。王事不可留,去指重湖北。 層樓時悵望,茫茫楚天碧。數寄平安書,老懷庶寬釋。
niàn cǎi shí   huān gòng chén tiān fēng chuī jīng hóng   sàn bìng    
xiāng féng zhòng nán   gǎn tàn wáng shì liú   zhǐ zhòng běi    
céng lóu shí chàng wàng   máng máng chǔ tiān shù píng ān shū lǎo   huái shù kuān shì