水調歌頭·清燕臥霜角

宋代 魏了翁
清燕臥霜角,月魄幾回哉。一聲雲雁清叫,推枕賦歸來。流水落花去路,畫象棠陰陳跡,霄觀傍樓台。別憶入梅艷,愁色上田萊。 記來時,驚列缺,走吳回。人間都失匕箸,老婢亦驚猜。匹馬曉風鞭袖,孤堞暮煙烽柝,揮卻掛蛇杯。不負此邦去,笑只也應開。
qīng yàn shuāng jiǎo   yuè huí zāi shēng yún yàn qīng jiào   tuī zhěn guī lái liú shuǐ luò huā   huà xiàng táng yīn chén   xiāo guān bàng lóu tái bié méi yàn   chóu shàng tián lái
lái shí   jīng liè quē   zǒu huí rén jiān dōu shī zhù   lǎo jīng cāi xiǎo fēng biān xiù   dié yān fēng tuò   huī què guà shé bēi bāng   xiào zhǐ yīng kāi