守默 其四

宋代 王稱
躁妄伐天性,幽元養明神。如何嗇夫雄,喋喋忘苦辛。 辯鉅恆若訥,辭多非吉人。君看桃李花,無為禍所鄰。
zào wàng tiān xìng   yōu yuán yǎng míng shén xióng   dié dié wàng xīn
biàn héng ruò   duō fēi rén jūn kàn táo huā   wéi huò suǒ lín