適齋示池水大篇效元白體相答

宋代 樓鑰
適齋一片心,它人難與比。 少時發此念,樂施到莫齒。 婚姻成者眾,葬埋不知幾。 義氣追古人,仁風動桑梓。 利益及物物,方便形事事。 先正有此言,源流固有自。 外家有大池,清波照叢桂。 來者不問誰,大小聽盈器。 及其旱將涸,一雨復清泚。 我舅為欣然,作詩自言志。 平生欲濟人,往往多割己。 向來俸可分,掛冠踰一紀。 心勤力不逮,不得盡如意。 安得有貲財,如此池中水。 來求則應之,吾心斯足矣。 長篇筆餘力,亹亹遂滿紙。 病足正僵臥,三誦為之起。 韻險不容次,愚言不能止。 公曰汝答我,只用元白體。 公心與天通,言合孟軻氏。 菽粟如水火,此意豈不美。 黃金土同價,但恐無此理。 求水易足用,近止及鄰里。 上不過飲食,下亦止濯洗。 求財則無厭,來不問遠邇。 應者力已竭,求者殊未已。 有如一富翁,獨處百家市。 始焉逐什一,貧富本相濟。 餘波被四鄰,人情皆可喜。 久之責望重,急訟隨謗毀。 不言理曲直,但謂富者鄙。 堯舜有至仁,猶病在博施。 所以漢劉德,其言有深旨。 富者民之怨,百萬輒散棄。 貧富各有分,取予尤不易。 生長在舅側,義事熟於耳。 頗亦知為人,緩急力不計。 舅言出於仁,甥言裁以義。 二者若不同,同歸於一揆。 愛苟無差等,兼愛幾墨子。 豈惟道非中,安有力及此。 仁民與愛物,要自親親始。
shì zhāi piàn xīn   rén nán  
shǎo shí niàn   shī dào chǐ  
hūn yīn chéng zhě zhòng   zàng mái zhī  
zhuī rén   rén fēng dòng sāng  
  fāng biàn 便 xíng shì shì  
xiān zhèng yǒu yán   yuán liú yǒu  
wài jiā yǒu chí   qīng zhào cóng guì  
lái zhě wèn shuí   xiǎo tīng yíng  
hàn jiāng   qīng  
jiù wèi xīn rán   zuò shī yán zhì  
píng shēng rén   wǎng wǎng duō  
xiàng lái fèng fēn   guà guān  
xīn qín dǎi   jǐn  
ān yǒu cái   chí zhōng shuǐ  
lái qiú yīng zhī   xīn  
cháng piān   wěi wěi suì mǎn 滿 zhǐ  
bìng zhèng jiāng   sān sòng wèi zhī  
yùn xiǎn róng   yán néng zhǐ  
gōng yuē   zhǐ yòng yuán bái  
gōng xīn tiān tōng   yán mèng shì  
shū shuǐ huǒ   měi  
huáng jīn tóng jià   dàn kǒng  
qiú shuǐ yòng   jìn zhǐ lín  
shàng guò yǐn shí   xià zhǐ zhuó  
qiú cái yàn   lái wèn yuǎn ěr  
yīng zhě jié   qiú zhě shū wèi  
yǒu wēng   chǔ bǎi jiā shì  
shǐ yān zhú shí   pín běn xiàng  
bèi lín   rén qíng jiē  
jiǔ zhī wàng zhòng   sòng suí bàng huǐ  
yán zhí   dàn wèi zhě  
yáo shùn yǒu zhì rén   yóu bìng zài shī  
suǒ hàn liú   yán yǒu shēn zhǐ  
zhě mín zhī yuàn   bǎi wàn zhé sàn  
pín yǒu fèn   yóu  
shēng zhǎng zài jiù   shì shú ěr  
zhī wéi rén   huǎn  
jiù yán chū rén   shēng yán cái  
èr zhě ruò tóng   tóng guī kuí  
ài gǒu chà děng   jiān ài  
wéi dào fēi zhōng   ān yǒu  
rén mín ài   yào qīn qīn shǐ