示俞秀老二首
不見故人天際舟,小亭殘日更回頭。
繰成白雪三千丈,細草孤雲一片愁。
bú
不
jiàn
見
gù
故
rén
人
tiān
天
jì
際
zhōu
舟
,
xiǎo
小
tíng
亭
cán
殘
rì
日
gèng
更
huí
回
tóu
頭
。
。
qiāo
繰
chéng
成
bái
白
xuě
雪
sān
三
qiān
千
zhàng
丈
,
xì
細
cǎo
草
gū
孤
yún
雲
yī
一
piàn
片
chóu
愁
。
。