傷王學士

唐代 沈佺期
閉囚斷外事,昧坐半餘期。有言穎叔子,亡來已一時。 初聞宛不信,中話涕漣洏。痛哉玄夜重,何遽青春姿。 憶汝曾旅食,屢空瀍澗湄。吾徒祿未厚,筲斗愧相貽。 原憲貧無愁,顏回樂自持。詔書擇才善,君為王子師。 寵儒名可尚,論秩官猶欺。化往不復見,情來安可思。 目絕毫翰灑,耳無歌諷期。靈柩寄何處,精魂今何之。 恨予在丹棘,不得看素旗。孀妻知己嘆,幼子路人悲。 感游值商日,絕弦留此詞。
qiú duàn wài shì   mèi zuò bàn yǒu yán yǐng shū zi   wáng lái shí
chū wén wǎn xìn   zhōng huà lián ér tòng zāi xuán zhòng   qīng chūn 姿
céng shí   kōng chán jiàn méi 祿 wèi hòu   shāo dòu kuì xiāng
yuán xiàn pín chóu   yán huí chí zhào shū cái shàn   jūn wèi wáng shī
chǒng míng shàng   lùn zhì guān yóu huà wǎng jiàn   qíng lái ān
jué háo hàn   ěr fěng líng jiù chǔ   jīng hún jīn zhī
hèn zài dān   kàn shuāng zhī tàn   yòu rén bēi
gǎn yóu zhí shāng   jué xián liú