僧惠澄從余學詩

宋代 毛滂
花開花落古東溪,賸馥殘膏今在誰。 後世那能接光焰,上人聊復問藩籬。 散花高座真無事,乞食空腸僅不飢。 急喚清風下佳樹,盡吹塵土出詩脾。
huā kāi huā luò dōng   shèng cán gāo jīn zài shuí
hòu shì néng jiē guāng yàn   shàng rén liáo wèn fān
sàn huā gāo zuò zhēn shì   shí kōng cháng jǐn
huàn qīng fēng xià jiā shù   jǐn chuī chén chū shī