如此江山·蕭齋謝女吟《秋賦》

近現代 秋瑾
蕭齋謝女吟《秋賦》,瀟瀟滴檐剩雨。 知己難逢,年光似瞬,雙鬢飄零如許。 愁情怕訴,算日暮窮途,此身獨苦。 世界淒涼,可憐生個淒涼女。 曰:「歸也」,歸何處? 猛回頭,祖國鼾眠如故。 外侮侵陵,內容腐敗,沒個英雄作主。 天乎太瞽! 看如此江山,忍歸胡虜? 豆剖瓜分,都為吾故土。
xiāo zhāi xiè yín qiū 》,   xiāo xiāo yán shèng
zhī nán féng   nián guāng shì shùn   shuāng bìn piāo líng
chóu qíng   suàn qióng   shēn
shì jiè liáng   lián shēng liáng
yuē     :「 guī     」, guī  
měng huí tóu   guó hān mián
wài qīn líng   nèi róng bài   méi yīng xióng zuò zhǔ
tiān tài  
kàn jiāng shān   rěn guī  
dòu pōu guā fēn   dōu wèi