榮上人遽欲歸以詩留之

宋代 王安石
道人傳業自天台,千里翛然赴感來。 梵行毗沙為外護,法筵靈曜得重開。 已能為我迂神足,便可隨方長聖胎。 肯顧北山如慧約,與公西崦斸莓苔。
dào rén chuán tiān tāi   qiān xiāo rán gǎn lái
fàn xíng shā wèi wài   yán líng yào chóng kāi
néng wéi shén   biàn 便 suí fāng zhǎng shèng tāi
kěn běi shān huì yuē   gōng 西 yān zhǔ méi tái