去國

宋代 毛滂
馬劍何妨壯,琴書半不輕。 心通平野闊,眼接眾山明。 老大空行李,疏慵豈利名。 夏侯知苦學,殊未勸歸耕。
jiàn fáng zhuàng   qín shū bàn qīng
xīn tōng píng kuò   yǎn jiē zhòng shān míng
lǎo kōng xíng   shū yōng míng
xià hóu zhī xué   shū wèi quàn guī gēng