去國

宋代 毛滂
年來去國故遲遲,坂上長鳴老益悲。 不作居山慚捷逕,強須了事學痴兒。 風霜冷百何能笑,藜藿空腸未厭飢。 里巷定無楊得意,朝廷合有鄭當時。
nián lái guó chí chí   bǎn shàng cháng míng lǎo bēi
zuò shān cán jié jìng   qiáng liǎo shì xué chī ér
fēng shuāng lěng bǎi néng xiào   huò kōng cháng wèi yàn
xiàng dìng yáng   cháo tíng yǒu zhèng dāng shí