去婦詞

宋代 鄭采
敝衣尚可浣,古鏡尚可磨。郎心一昏蔽,反覆將奈何! 緬懷初嫁時,同心指江河。江河固上流,郎恩中道休。 娟娟芙蓉花,托根在芳洲。驅妾出門去,妾身將焉求。 安得明月珠,置之郎心頭。
shàng huàn   jìng shàng láng xīn hūn fǎn   jiāng nài    
miǎn huái chū jià shí   tóng xīn zhǐ jiāng jiāng shàng liú láng   ēn zhōng dào xiū    
juān juān róng huā   tuō gēn zài fāng zhōu qiè chū mén qiè   shēn jiāng yān qiú    
ān míng yuè zhū   zhì zhī láng xīn tóu