七星硯

宋代 王安石
余聞星墮地,往往化為石。 石上有七星,此理余莫測。 持來當白日,光彩不為匿。 恍如起鴻蒙,俛仰帝垣側。 當由偶然似,見取參筆墨。 豪心蕩珍異,樂以萬金得。 南工始為偽,傅合巧無隙。 亦時疑世人,故自有能識。
wén xīng duò   wǎng wǎng huà wèi shí  
shí shàng yǒu xīng    
chí lái dāng bái   guāng cǎi wéi  
huǎng hóng méng   yǎng yuán  
dāng yóu ǒu rán shì   jiàn cān  
háo xīn dàng zhēn   wàn jīn  
nán gōng shǐ wèi wěi   qiǎo  
shí shì rén   yǒu néng shí