秋雲

宋代 王安石
秋雲放雨靜山林,萬壑崩湍共一音。 欲記荒寒無善畫,賴傳悲壯有能琴。
qiū yún fàng jìng shān lín   wàn bēng tuān gòng yīn
huāng hán shàn huà   lài chuán bēi zhuàng yǒu néng qín