秋雨懷友生

宋代 寇準
江城秋雨歇,孤坐役吟身。 草色荒三逕,蟲聲滿四鄰。 邊鴻來已近,庭葉落還頻。 對此空搔首,無由面故人。
jiāng chéng qiū xiē   zuò yín shēn  
cǎo huāng sān jìng   chóng shēng mǎn 滿 lín  
biān hóng lái jìn   tíng luò hái pín  
duì kōng sāo shǒu   yóu miàn rén