秋雨杜門久之比晴一出前村歸聞陸令見過奉寄

宋代 毛滂
子桑閉門十日雨,何人裹飯相勞苦。 忽窺晴色入疏簾,徑向孤村尋老圃。 不知雙鳧念雲水,欲下雀羅風送起。 未容倒屣見王孫,豈是揚鎚嫚公子。 長安秋雨乃復來,山陰夜雪仍空回。 他時乘興幸告我,請掃門前紅葉堆。
sāng mén shí   rén guǒ fàn xiāng láo
kuī qíng shū lián   jìng xiàng cūn xún lǎo
zhī shuāng niàn yún shuǐ   xià què luó fēng sòng
wèi róng dǎo jiàn wáng sūn   shì yáng chuí mān gōng
cháng ān qiū nǎi lái   shān yīn xuě réng kōng huí
shí chéng xìng xìng gào   qǐng sǎo mén qián hóng duī