秋夜懷歸

宋代 寇準
渭水苔磯阻舊遊,夢回空館卻凝愁。 一聲江笛巴雲暝,半夜山風楚樹秋。 星落古池孤影動,燈搖疏壁冷光幽。 遲明不寐空搔首,蹤跡何由得狎鷗。
wèi shuǐ tái jiù yóu   mèng huí kōng guǎn què níng chóu  
shēng jiāng yún míng   bàn shān fēng chǔ shù qiū  
xīng luò chí yǐng dòng   dēng yáo shū lěng guāng yōu  
chí míng mèi kōng sāo shǒu   zōng yóu de xiá ōu