秋日不可見

宋代 王安石
秋日不可見,林端但余黃,杖藜思平野,俛仰畏無光。 慄慄澗谷風,吹我衣與裳。 娟娟空山月,照我冠上霜。
qiū jiàn   lín duān dàn huáng   zhàng píng   yǎng wèi guāng
jiàn fēng   chuī shang
juān juān kōng shān yuè   zhào guān shàng shuāng