秋日

宋代 寇準
江天物候潛衰變,氣爽初疑夏景餘。 雨漬亂苔侵古壁,風飄紅葉滿荒渠。 晚雲連岳幽藏寺,秋水澄江靜見魚。 昔歲一鳴無所恨,綠槐金蕊任蕭疏。
jiāng tiān hòu qián shuāi biàn   shuǎng chū xià jǐng  
luàn tái qīn   fēng piāo hóng mǎn 滿 huāng  
wǎn yún lián yuè yōu cáng   qiū shuǐ chéng jiāng jìng jiàn  
suì míng suǒ hèn   huái jīn ruǐ rèn xiāo shū