秋日

宋代 寇準
柳衰蟬噪寒煙淡,地迥山遙暮雨收。 宛是昔年秋氣味,只添多病與離愁。
liǔ shuāi chán zào hán yān dàn   jiǒng shān yáo shōu  
wǎn shì nián qiū wèi   zhǐ tiān duō bìng chóu