秋日

宋代 王安石
莫言草木未知秋,今日風雲已自愁。 獨傍黃塵騎一馬,行看蕭索聽颼颼。
yán cǎo wèi zhī qiū   jīn fēng yún chóu
bàng huáng chén   xíng kàn xiāo suǒ tīng sōu sōu