秋琴詠

宋代 楊冠卿
岩花月彩浮,井桐露珠滴。 悲秋適有念,擁琴坐西壁。 古音拂朱弦,一倡千慮滌。 無雲山雨飛,松風寒淅瀝。 魚龍盡出聽,萬籟天地寂。
yán huā yuè cǎi   jǐng tóng zhū  
bēi qiū shì yǒu niàn   yōng qín zuò 西  
yīn zhū xián   chàng qiān  
yún shān fēi   sōng fēng hán  
lóng jǐn chū tīng   wàn lài tiān