秋懷

宋代 王安石
城南平野寒多露,窗壁含風秋氣度。 鄰桑槭槭已欲空,悲蟲啾啾促機杼。 柴門半掩掃鳥跡,獨抱殘編與神遇。 韓公既去豈能追,孟子有來還不拒。
chéng nán píng hán duō   chuāng hán fēng qiū
lín sāng kōng   bēi chóng jiū jiū zhù
chái mén bàn yǎn sǎo niǎo   bào cán biān shén
hán gōng néng zhuī   mèng yǒu lái huán