秋懷

宋代 寇準
落日留不住,默然空淚零。 敗莎侵陋巷,疏葉滿閒庭。 有趣窮風雅,無機敵杳冥。 浮榮安足戀,歸去亂山青。
luò liú zhù   rán kōng lèi líng  
bài shā qīn lòu xiàng   shū mǎn 滿 xián tíng  
yǒu qióng fēng   yǎo míng  
róng ān liàn   guī luàn shān qīng