清平樂 憶梁汾

清代 納蘭性德
才聽夜雨,便覺秋如許。繞砌蛩螿人不語,有夢轉愁無據。 亂山千疊橫江,憶君游倦何方。知否小窗紅燭。照人此夜淒涼.
cái tīng   biàn 便 jué qiū rào qióng jiāng rén   yǒu mèng zhuǎn chóu
luàn shān qiān dié héng jiāng   jūn yóu juàn fāng zhī fǒu xiǎo chuāng hóng zhú zhào rén liáng   .