清平樂

宋代 毛滂
雪余寒退。唯有青松在。春不加榮寒不悴。用舍如公都耐。 流肪磊硌龜蛇。會留紅日西斜。欲助我公壽骨,蟠桃等見開花。
xuě hán tuì 退 wéi yǒu qīng sōng zài chūn jiā róng hán cuì yòng shè gōng dōu nài
liú fáng lěi guī shé huì liú hóng 西 xié zhù gōng shòu   pán táo děng jiàn kāi huā