騏驥在霜野

宋代 王安石
騏驥在霜野,低徊向衰草。 人櫪聞秋風,悲鳴思長道。 黃金作鞭轡,粲粲空外好。 人生貴得意,不必恨枯槁。
zài shuāng   huí xiàng shuāi cǎo  
rén wén qiū fēng   bēi míng cháng dào  
huáng jīn zuò biān pèi   càn càn kōng wài hǎo  
rén shēng guì   hèn gǎo