遷客

唐代 鄭谷
離夜聞橫笛,可堪吹鷓鴣。雪冤知早晚,雨泣渡江湖。 秋樹吹黃葉,臘煙垂綠蕪。虞翻歸有日,莫便哭窮途。
wén héng   kān chuī zhè xuě yuān zhī zǎo wǎn   jiāng
qiū shù chuī huáng   yān chuí fān guī yǒu   biàn 便 qióng