強起

宋代 王安石
寒堂耿不寐,轆轆聞車聲。 不知誰家兒,先我霜上行。 嘆息夜未央,遽呼置前楹。 推枕欲強起,問知星正明。 昧旦聖所勉,齊詩有雞鳴。 嗟予以竊食,更覺負平生。
hán táng gěng mèi   wén chē shēng  
zhī shuí jiā ér   xiān shuāng shàng xíng  
tàn wèi yāng   zhì qián yíng  
tuī zhěn qiáng   wèn zhī xīng zhèng míng  
mèi dàn shèng suǒ miǎn   shī yǒu míng  
jiē qiè shí   gèng jué píng shēng