仆性懶慢喜睡而吏事亦早休因得遂其欲琳老數

宋代 毛滂
先生曉開城旦書,坐與老農相囁嚅。 槐陰翠圓吏已散,歸來下簾手撚鬚, 胸中百紙無處使,靜看窮達如呼慮。 身閒睡飽亦不惡,何用一躍驚駘駑。 去年鑿池築潛玉,清夜明月掛碧蘆。 先生獨吟亦徑醉,誰見露鶴寒相呼。 徑山老人笑疏懶,雲當運動如戶樞。 朝來此老意不已,溪寺破雨遺天蘇。 紫房雁觜擢煙縷,細根蝗蚓蟠苔膚。 茯苓雖老避芳液,團參已貴慚雲珠。 先生領意手自植,衣袂馥馥侵蘼蕪。 從今抱翁十日往,欲將後健酬前劬。 何時一飽翳鳳凰,緱山月夜聽笙竽。 長吟往覓五麟,翩然那復煩雙鳧。 坐看白駒變古今,浮漚流電皆須臾。 此語險怪儻未然,引年聊與昌陽俱。 不須仙人九節杖,他年要與猱爭途。 凌霄峰頭覓此老,登山過水安用扶。
xiān sheng xiǎo kāi chéng dàn shū   zuò lǎo nóng xiāng niè
huái yīn cuì yuán sàn   guī lái xià lián shǒu niǎn  
xiōng zhōng bǎi zhǐ chǔ shǐ 使   jìng kàn qióng
shēn xián shuì bǎo è   yòng yuè jīng dài
nián záo chí zhù qián   qīng míng yuè guà
xiān sheng yín jìng zuì   shuí jiàn hán xiāng
jìng shān lǎo rén xiào shū lǎn   yún dāng yùn dòng shū
zhāo lái lǎo   tiān
fáng yàn zhuó yān   gēn huáng yǐn pán tái
líng suī lǎo fāng   tuán cān guì cán yún zhū
xiān sheng lǐng shǒu zhí   mèi qīn
cóng jīn bào wēng shí wǎng   jiāng hòu jiàn chóu qián
shí bǎo fèng huáng   gōu shān yuè tīng shēng
cháng yín wǎng lín   piān rán fán shuāng
zuò kàn bái biàn jīn   ōu liú diàn jiē
xiǎn guài tǎng wèi rán   yǐn nián liáo chāng yáng
xiān rén jiǔ jié zhàng   nián yào náo zhēng
líng xiāo fēng tóu lǎo   dēng shān guò shuǐ ān yòng