破琴詩(並引)

宋代 蘇軾
舊說,房琯開元中嘗宰盧氏,與道士邢和璞出遊,過夏口村,入廢佛寺,坐古松下。 和璞使人鑿地,得瓮中所藏婁師德與永禪師書,笑謂琯曰:「頗憶此耶?」琯因悵然,悟前生之為永師也。 故人柳子玉寶此畫,雲是唐本,宋復古所臨者。 元祐六年三月十九日,予自杭州還朝,宿吳淞江,夢長老仲殊挾琴過予,彈之有異聲,就視,琴頗損,而有十三弦。 予方嘆惜不已,殊曰:「雖損,尚可修。 」曰:「奈十三弦何?」殊不答,誦詩云:「度數形名本偶然,破琴今有十三弦。 此生若遇邢和璞,方信秦箏是響泉。 」予夢中瞭然識其所謂,既覺而忘之。 明日晝寢復夢,殊來理前語,再誦其詩,方驚覺而殊適至,意其非夢也。 問之殊,蓋不知。 是歲六月,見子玉之子子文京師,求得其畫,乃作詩並書所夢其上。 子玉名瑾,善作詩及行草書。 復古名迪,畫山水草木,蓋妙絕一時。 仲殊本書生,棄家學佛,通脫無所著,皆奇士也。 破琴雖未修,中有琴意足。 誰雲十三弦,音節如佩玉。 新琴空高張,弦聲不附木。 宛然七弦箏,動與世好逐。 陋矣房次律,因循墮流俗。 懸知董庭蘭,不識無弦曲。
jiù shuō   fáng guǎn kāi yuán zhōng cháng zǎi shì   dào shì xíng chū yóu   guò xià kǒu cūn   fèi   zuò sōng xià  
shǐ 使 rén záo   wèng zhōng suǒ cáng lóu shī yǒng chán shī shū   xiào wèi guǎn yuē         guǎn yīn chàng rán   qián shēng zhī wèi yǒng shī  
rén liǔ zi bǎo huà   yún shì táng běn   sòng suǒ lín zhě  
yuán yòu liù nián sān yuè shí jiǔ   háng zhōu hái cháo   宿 sōng jiāng   mèng zhǎng lǎo zhòng shū xié qín guò   dàn zhī yǒu shēng   jiù shì   qín sǔn   ér yǒu shí sān xián  
fāng tàn   shū yuē     suī sǔn   shàng xiū  
  yuē     nài shí sān xián     shū   sòng shī yún     shù xíng míng běn ǒu rán   qín jīn yǒu shí sān xián  
shēng ruò xíng   fāng xìn qín zhēng shì xiǎng quán  
  mèng zhōng liǎo rán shí suǒ wèi   jué ér wàng zhī  
míng zhòu qǐn mèng   shū lái qián   zài sòng shī   fāng jīng jué ér shū shì zhì   fēi mèng  
wèn zhī shū   gài zhī  
shì suì liù yuè   jiàn zi zhī zi wén jīng shī   qiú huà   nǎi zuò shī bìng shū suǒ mèng shàng  
zi míng jǐn   shàn zuò shī xíng cǎo shū  
míng   huà shān shuǐ cǎo   gài miào jué shí  
zhòng shū běn shū shēng   jiā xué   tōng tuō suǒ zhù   jiē shì  
qín suī wèi xiū   zhōng yǒu qín  
shuí yún shí sān xián   yīn jié pèi  
xīn qín kōng gāo zhāng   xián shēng  
wǎn rán xián zhēng   dòng shì hǎo zhú  
lòu fáng   yīn xún duò liú  
xuán zhī dǒng tíng lán   shí xián