品令·唱歌須是

宋代 李贄
唱歌須是,玉人檀口,皓齒冰膚。意傳心事,語嬌聲顫,字如貫珠。老翁雖是解歌,無奈雪鬢霜須。大家且道,是伊模樣,怎如念奴。
chàng shì   rén tán kǒu   hào chǐ bīng chuán xīn shì   jiāo shēng chàn   guàn zhū lǎo wēng suī shì jiě   nài xuě bìn shuāng jiā qiě dào   shì yàng   zěn niàn