擬古

清代 納蘭性德
朔風吹古柳,時序忽代續。 庭草萎已盡,顧視白日速。 吾本落拓人,無為自拘束。 倜儻寄天地,樊籠非所欲。 嗟載華亭鶴,榮名反以辱。 有客嘆二毛,操觚序金谷。 酒空人盡去,聚散何侷促。 攬衣起長歌,明月皎如玉。
shuò fēng chuī liǔ   shí dài  
tíng cǎo wēi jǐn   shì bái  
běn luò tuò rén   wéi shù  
tǎng tiān   fán lóng fēi suǒ  
jiē zài huà tíng   róng míng fǎn  
yǒu tàn èr máo   cāo jīn  
jiǔ kōng rén jǐn   sàn  
lǎn cháng   míng yuè jiǎo