念奴嬌(詠雪)

宋代 葛長庚
廣寒宮裡,散天花、點點空中柳絮。是處樓台皆似玉,半夜風聲不住。萬里鹽城,千家珠瓦,無認蓬萊處。但呼童、且去探梅花、攀那樹。 垂簾未敢掀開,獅兒初捏就,佳人偷覷。溪畔漁翁蓑又重,幾點沙鷗無語。竹折庭前,松僵路畔,滿目都如許。問要晴,更待積痕消,須無雨。
guǎng hán gōng   sàn tiān huā diǎn diǎn kōng zhōng liǔ shì chù lóu tái jiē shì   bàn fēng shēng zhù wàn yán chéng   qiān jiā zhū   rèn péng lái chù dàn tóng qiě tàn méi huā pān shù
chuí lián wèi gǎn xiān kāi   shī ér chū niē jiù   jiā rén tōu pàn wēng suō yòu zhòng   diǎn shā ōu zhú zhé tíng qián   sōng jiāng pàn   mǎn 滿 dōu wèn yào qíng   gèng dài hén xiāo