念奴嬌(廣漢士民送別用韓推官韻為謝)

宋代 魏了翁
萬人遮道,撥不斷、爭挽房湖逐客。臣罪既盈應九死,全荷君王矜惻。況是當年,曾將愚技,十字街頭立。恩波浩蕩,孤忠未報涓滴。 世事應若穿楊,一弦不到,前發皆虛的。自判此生元有分,不管筮違龜食。靴帽叢中,漁樵席上,無入非吾得。倚湖一笑,夜深群動皆息。
wàn rén zhē dào   duàn zhēng wǎn fáng zhú chén zuì yíng yīng jiǔ   quán jūn wáng jīn kuàng shì dāng nián   céng jiāng   shí jiē tóu ēn hào dàng   zhōng wèi bào juān
shì shì yīng ruò chuān 穿 yáng   xián dào   qián jiē de pàn shēng yuán yǒu fèn   guǎn shì wéi guī shí xuē mào cóng zhōng   qiáo shàng   fēi xiào   shēn qún dòng jiē