南陽夏日

宋代 寇準
綠楊陰密覆迴廊,深院簾垂晝景長。 人靜獨聞幽鳥語,風來時有異花香。 世間寵辱皆嘗遍,身外聲名豈足量。 閒讀南華真味理,片心惟只許蒙莊。
yáng yīn huí láng   shēn yuàn lián chuí zhòu jǐng zhǎng  
rén jìng wén yōu niǎo   fēng lái shí yǒu huā xiāng  
shì jiān chǒng jiē cháng biàn   shēn wài shēng míng liàng  
xián nán huá zhēn wèi   piàn xīn wéi zhǐ méng zhuāng