摸魚兒·向江頭

宋代 魏了翁
向江頭、幾回凝望,垂楊那畔舟才艤。江神似識東歸意。故放一篙春水。卻總被。三百里人家、祖帳連天起。且行且止。便為汝遲留,三朝兩日,如此只如此。還須看,世上憂端如蝟。一枰白黑棋子。肥邊瘦腹都閒事。畢竟到頭何似。當此際。要默識沈思,一著惺惺地。目前誰是。料當局諸公,斂容縮手,日夜待公至。
xiàng jiāng tóu huí níng wàng   chuí yáng pàn zhōu cái jiāng shén shí dōng guī fàng gāo chūn shuǐ què zǒng bèi sān bǎi rén jiā zhàng lián tiān qiě xíng qiě zhǐ biàn 便 wèi chí liú   sān cháo liǎng   zhī hái kàn   shì shàng yōu duān wèi píng bái hēi féi biān shòu dōu xián shì jìng dào tóu dāng yào shí shěn   zhù xīng xīng qián shuí shì liào dāng zhū gōng   liǎn róng suō shǒu   dài gōng zhì