驀山溪(楊花)

宋代 毛滂
雪空氈徑,撲撲憐飛絮。柔弱不勝春,任東風、吹來吹去。牆陰苑外,一片落誰家,葉依依,煙鬱郁,依舊如張緒。 那人拈得,吹向釵頭住。不定卻飛揚,滿眼前、攪人情愫。蜂兒蝶子,教得越輕狂,隔斜陽,點芳草,斷送青春暮。
xuě kōng zhān jìng   lián fēi róu ruò shèng chūn   rèn dōng fēng chuī lái chuī qiáng yīn yuàn wài   piàn luò shuí jiā     yān   jiù zhāng
rén niān   chuī xiàng chāi tóu zhù dìng què fēi yáng   mǎn 滿 yǎn qián jiǎo rén qíng fēng ér dié   jiào yuè qīng kuáng   xié yáng   diǎn fāng cǎo   duàn sòng qīng chūn