明妃曲

宋代 王安石
我本漢家子,早入深宮裡。 遠嫁單于國,惟悴無復理。 穹廬為室旃為牆,胡塵暗天道路長。 去住彼此無消息,明明漢月空相識。 死生難有卻回身,不忍回看舊寫真。 玉顏不是黃金少,愛把丹青錯畫人。 朝為漢宮妃,暮作胡地妾。 獨留青冢向黃昏,顏色如花命如葉。
běn hàn jiā zi   zǎo shēn gōng
yuǎn jià chán guó   wéi cuì
qióng wèi shì zhān wèi qiáng   chén àn tiān dào cháng
zhù xiāo xi   míng míng hàn yuè kōng xiāng shí
shēng nán yǒu què huí shēn   rěn huí kàn jiù xiě zhēn
yán shì huáng jīn shǎo   ài dān qīng cuò huà rén
cháo wèi hàn gōng fēi   zuò qiè
liú qīng zhǒng xiàng huáng hūn   yán huā mìng