孟冬蒲津關河亭作

唐代 呂溫
息駕非窮途,未濟豈迷津。獨立大河上,北風來吹人。 雪霜自茲始,草木當更新。嚴冬不肅殺,何以見陽春。
jià fēi qióng   wèi jīn shàng   běi fēng lái chuī rén
xuě shuāng shǐ   cǎo dāng gēng xīn yán dōng shā   jiàn yáng chūn