滿江紅(詠白蓮)

宋代 葛長庚
昨夜姮娥,游洞府、醉歸天闕。緣底事、玉簪墜地,水神不說。持向水晶宮裡去,曉來捧出將饒舌。被薰風、吹作滿天香,誰分別。 芳而潤,清且潔。白似玉,寒於雪。想玉皇后苑,應無此物。只得賦詩空賞嘆,教人不敢輕攀折。笑李粗、梅瘦不如他,真奇絕。
zuó héng é   yóu dòng zuì guī tiān què yuán shì zān zhuì   shuǐ shén shuō chí xiàng shuǐ jīng gōng   xiǎo lái pěng chū jiàng ráo shé bèi xūn fēng chuī zuò mǎn 滿 tiān xiāng   shuí fēn bié
fāng ér rùn   qīng qiě jié bái shì   hán xuě xiǎng huáng hòu yuàn   yīng zhǐ de shī kōng shǎng tàn   jiào rén gǎn qīng pān zhé xiào méi shòu   zhēn jué