霾風

宋代 王安石
霾風摧萬物,暴雨膏九州。卉花何其多,天闕亦已稠。 白日不照見,乾坤莽悲愁。時也獨奈何,我歌無有求。
mái fēng cuī wàn   bào gāo jiǔ zhōu huì huā duō   tiān què chóu
bái zhào jiàn   qián kūn mǎng bēi chóu shí nài   yǒu qiú