魯提干以詩惠分茶碗用韻為謝

宋代 魏了翁
禿盡春窗千兔毫,形容不盡意陶陶。 可人兩碗春風焙,滌我三升玉色醪。 銅葉分花春意鬧,銀瓶髮乳雨聲高。 試呼陶妓平章看,正恐紅綃未足褒。
禿 jǐn chūn chuāng qiān háo   xíng róng jìn táo táo  
rén liǎng wǎn chūn fēng bèi   sān shēng láo  
tóng fēn huā chūn nào   yín píng shēng gāo  
shì táo píng zhāng kàn   zhèng kǒng hóng xiāo wèi bāo