柳軒雪夜

宋代 毛滂
曛黃飛雪已填門,獨夜人依老柳根。 故遣捲簾從骨冷,不妨開卷自燈昏。 余英煮茗春雲動,潤氣留香宿霧繁。 但覺詩脾兩清絕,可勞騷客賦招魂。
xūn huáng fēi xuě tián mén   rén lǎo liǔ gēn
qiǎn juǎn lián cóng lěng   fáng kāi juàn dēng hūn
yīng zhǔ míng chūn yún dòng   rùn liú xiāng 宿 fán
dàn jué shī liǎng qīng jué   láo sāo zhāo hún