柳梢青

宋代 魏了翁
不果,又以簡書不克往侍缺,然於懷,再遣小闋,托諸兄代勸。 記得年年。阿奴碌碌,常在眼前。彩舫吳天,錦輪蜀地,閱盡山川。 今年苦戀家園。便咫尺、千山萬山。但想稱觴,三荊樹下,叢桂堂邊。
guǒ   yòu jiǎn shū wǎng shì quē   rán huái   zài qiǎn xiǎo què   tuō zhū xiōng dài quàn
de nián nián ā   cháng zài yǎn qián cǎi fǎng tiān   jǐn lún shǔ   yuè jǐn shān chuān
jīn nián liàn jiā yuán biàn 便 zhǐ chǐ qiān shān wàn shān dàn xiǎng chēng shāng   sān jīng shù xià   cóng guì táng biān