連日大雪

宋代 韓淲
年後猶仍臘,時閒即便春。飛花殊惱我,惹絮卻隨人。 天地多奇觀,江湖獨老身。瓦溝填已遍,彈壓萬紅塵。
nián hòu yóu réng   shí xián biàn 便 chūn fēi huā shū nǎo   què suí rén
tiān duō guān   jiāng lǎo shēn gōu tián biàn   tán wàn hóng chén