酹江月(詠梅)

宋代 葛長庚
孤村籬落,玉亭亭、為問何其清瘦。欲語還愁誰索笑,臨水嫣然自照。甘受淒涼,不求識覺,風致何高妙。松挨竹拶,更堪霜雪__。 爭奈終是冰肌,也過了幾個,晴昏雨曉。冷艷寒香空自惜,後夜山高月小。滿地蒼苔,一聲哀角,疏影歸幽渺。世無和靖,三花兩蕊不少。
cūn luò   tíng tíng wèi wèn qīng shòu hái chóu shuí suǒ xiào   lín shuǐ yān rán zhào gān shòu liáng   qiú shí jué   fēng zhì gāo miào sōng āi zhú   gèng kān shuāng xuě   _   _ __。
zhēng nài zhōng shì bīng   guò le   qíng hūn xiǎo lěng yàn hán xiāng kōng   hòu shān gāo yuè xiǎo mǎn 滿 cāng tái   shēng āi jiǎo   shū yǐng guī yōu miǎo shì jìng   sān huā liǎng ruǐ shǎo