酹江月/念奴嬌 其四 次韻東坡賦別

宋代 葛長庚
寄言天上,石麒麟、化作人間英物。醉擁詩兵驅筆陣,百萬詞鋒退壁。 世事空花,賞心泥絮,一點紅爐雪。識時務者,當今惟有俊傑。 我本浩氣天成,才逢知己,便又清狂發。富貴於我如浮雲,且看雲生雲滅。 羊石論交,鵝湖惜別,別恨多於發。共君千里,登樓何患無月。
yán tiān shàng   shí lín huà zuò rén jiān yīng zuì yōng shī bīng zhèn bǎi wàn   fēng tuì   退    
shì shì kōng huā   shǎng xīn   diǎn hóng xuě shí shí zhě dāng   jīn wéi yǒu jùn jié    
běn hào tiān chéng   cái féng zhī   biàn 便 yòu qīng kuáng guì yún qiě   kàn yún shēng yún miè    
yáng shí lùn jiāo   é bié   bié hèn duō gòng jūn qiān dēng   lóu huàn yuè